Bao nhiêu lần tôi phải giật thốt mình khi nghĩ về ngày xưa, nghĩ về cái mà tôi đã mất. Nhưng bạn biết không, tôi chỉ thấy toàn những thứ mà người đời vứt bỏ thì mình nhặt lại. Mà tôi đã làm gì sai để mà nhận được quá nhiều sự trừng phạt vậy không biết. Thử đếm lại xem nào.
Gia đình! Ôi thiêng liêng làm sao, khi mà tôi nhận ra rằng mình chẳng có thứ đó. Chắc chắn như vậy rồi. Nhiều lúc người quen hỏi: " sao mày chưa về nhà ngủ?". Tôi chỉ biết đứng lặng thinh. Chữ nhà sao mà thiêng liêng vậy không biết. Ánh ơi mày có nhà không? Cái nhà là nơi chứa đựng nhiều thứ mà trong đó có má có tui mà tại sao lại đem người khác vào rồi tống tôi lên cái gác bẩn thiểu ấy để ngủ cơ chứ. Chổ đó là chổ dành cho những kẻ ngoài đường chứ. Thôi mình đã mất hoặc không có nhà cũng không sao.
Công việc! Khi tui đi làm có người bảo;" Mày không biết mệt hả, làm hoài vậy." Tôi chỉ biết đó là lời khen. Nhưng rồi cái mà tui cần là 1 việc làm để có thể nuôi tôi có được 1 ngày ăn đủ, uống no thì chẳng thấy. Tui chỉ nhận được những việc làm ba ngày nghỉ 4 ngày. Tiền đâu ăn những bữa ở nhà đây. Buồn tủi! Lủi thủi đi đâu đó 1 mình để tìm ra cái ăn. Ai hiểu đâu. Cứ trách sao mày không lo làm. Tiền ăn, tiền uống, chổ ngủ cứ thế dằn vặt tui không có lối thoát. Ngày hôm nay chưa xong đã lo đến ngày mai. Chán quá!
Tình cảm! Bây giờ tôi đang yêu 1 người, cô ấy có 2 đứa con và là gái gọi. Nhưng làm sao đâu. Tôi chỉ có thể yêu mà lo được gì cho họ đâu. Tôi quyết tâm cải hoá con người này không cần người khác nghĩ gì. Vì cô ấy cũng là con không cha giống tui và tui cũng không muốn thấy rằng 2 đứa trẻ kia cũng cùng chung số phận giống tui và cô ấy.
Thôi ngày mai trời sẽ sáng. Ngày mai mình cũng phải đi làm.
Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008
Tâm niệm!
Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008
Có những hạnh phúc đơn giản!
Ngày tui gặp em bất ngờ lắm, một thằng nghiện phim bỗn nhìn hoài một cô gái(đột ngột quá cho thằng được ví như người ngoài hành tinh). Rồi cứ vậy mọi chuyện tiến triển. Bây giờ tui sống với em. Những khó khăn gần như chồng chất. Tiền ăn, tiền nhà... đủ cả. Như vậy mà em vẫn cười bảo rằng: vui vẻ là được rồi.
Em có tính cách gần như giống tui. Và xuất thân cũng y hệt vậy. Mẹ sinh ra tụi tui cũng bị những thằng đàn ông lừa dối. Cũng chính vì vậy tui và em gần như có sự đồng cảm.Không biết em có nghĩ như vậy không?
Tui đi với mấy thằng bạn kiếm tiền để mưu sinh(thật ra là 2 đứa không có tiền ăn nên đi đòi nợ). Ở nhà em cũng đi kiếm việc làm. Mà sao điều xúc động đối với tôi đơn giản vậy không biết, em nâu ăn rồi để lại tờ giấy trắng "Anh ăn cơm đi, em ăn rồi". Tui cứ lan man không biết đâu là mặt đất nữa. Rồi những đêm hết tiền, "cô ruột" thì cứ kêu hoài. Tui chỉ biết lặng thinh nhìn em ngủ (thật ra là thức mà), không biết từ đâu dòng lệ cứ tuôn hoài.
Những ngày tháng ấy vẫn còn nhưng tui tự tin rằng. Tui sẽ lo cho em được sung sướng hơn. Những ngày tháng này sẽ qua thôi không lâu nữa đâu em ơi.
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2008
Không chút hoài niệm!
Có những giấc mơ ta không chờ đợi nhưng nó vẫn đến. Làm xáo trộn đời ta không chút thương tiếc, làm ta phải bỏ tất cả chỉ để theo nó, mà nó đâu cần biết. Cứ đỏng đảnh như một cô bé kiêu kì. Đó là gì? Không gì khác ngoài tình yêu.
Em cũng như vậy sao? Tôi đến với em với tất một tấm chân tình, mà sao tôi chỉ nhận được ngoài những cái huýt, liếc của em. Trong em không còn động từ gì trong anh sao? Những cái động từ lạnh lẽo anh đã nhận được quá nhiều.Ôi thật thất vọng! Nỗi đau lớn nhất của đời người có phải là đây không?
Thôi thì ta cứ để trái tim ta trôi theo cơn gió, không chút luyến tiếc có thể làm ta nhẹ lòng hơn không?
Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2008
Tưởng Niệm
Trầm Tử Thiêng
Ta nghiêng vai soi lại cuộc đời, thì hãi hùng hoàng hôn chợt tới
Ta nghiêng tai soi lại tình người, thì bóng chiều chìm xuống đôi vai
Đang đam mê cho đời nở hoa, chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy, bỗng ngỡ ngàng hụt mất trên tay
Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao giữ, Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ, Một thời yêu thiết tha
Mang ơn em trao tình một lần, là kỷ niệm dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy, là nắng vàng dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta, vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng hương khói, kéo ta về, về cõi hư vô
Lấy người yêu mình hay lấy người mình yêu?
Phái lấy người mình yêu cho rằng
Được sống với người mình yêu dù vất vả cực nhọc đến mấy cũng vẫn sướng. Chỉ nguyên việc được ở cùng nhà, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, hàng ngày được thoải mái ngắm nhìn người đó thì còn gì vui sướng bằng?
Cho dù người ta không yêu mình nhưng họ vẫn chấp nhận bổn phận làm vợ (hoặc chồng), vẫn đáp ứng những đòi hỏi chính đáng của mình là được. Trái lại, mình được quan tâm, săn sóc, chiều chuộng, thậm chí rửa chân cho người mình yêu cũng là niềm hạnh phúc, đâu phải ai cũng có.
Phái lấy người yêu mình lại cho rằng
Khi người ta yêu mình, chắc chắn họ sẽ hết lòng săn sóc phục vụ mình, luôn săn đón những ham muốn của mình để mà chiều chuộng. Như thế chẳng sướng một đời ư?
Biết đâu, sau một thời gian chung sống, thấy người ta quá tốt với mình, làm cho mình cảm động, mình lại cũng yêu người ta thì còn hạnh phúc nào bằng.
Xem ra, cả 2 trường phái nói trên đều có những lập luận khó bác bỏ và thoạt nghe cũng rất thực tế. Chính vì thế, nghe họ nói, nhiều bạn trẻ không biết theo bên nào.
Đa số phụ nữ, vốn là những người chân yếu tay mềm, thường thiên về trường phái lấy người yêu mình để được chiều chuộng. Trong khi đa số các chàng sức dài vai rộng lại muốn đóng vai đáng nam nhi hào hiệp để đùm bọc che chở cho người mình yêu.
Tuy nhiên, hầu hết những người đứng hẳn về một trong hai phái trên đều là những người chưa từng kết hôn bao giờ nên họ rất thiếu thực tế.
Họ có thể đúng, nếu cuộc sống chung chỉ kéo dài độ dăm bảy ngày hay cùng lắm là một vài tháng. Trong thời gian ngắn ngủi ấy, có thể người ta chưa kịp nhận ra nỗi đau xé lòng của thứ tình yêu chỉ có từ một phía hay còn gọi là tình yêu đơn phương.
Có một câu danh ngôn nói: "Không yêu không phải là sống mà chỉ là tồn tại". Nếu bạn chấp nhận lấy người mình yêu, còn người ta không yêu mình, khác nào bạn chấp nhận lấy một người không sống mà chỉ đang tồn tại? Bạn hãy tưởng tượng, trong ngôi nhà của bạn có người vợ (hay chồng) lúc nào cũng chỉ tồn tại một cách vật vờ như cái xác không hồn, chẳng thiết gì đến bạn và cũng không thiết cái gì cả. Thử hỏi bạn có thể hạnh phúc với một cái xác như thế suốt đời không?
Có lẽ lúc này bạn nghĩ: Thế cũng được, còn hơn cuộc sống không có người đó. Nhưng đó là lối suy nghĩ của một kẻ đang đói. Lúc này, họ chỉ cần cơm ăn, không cần gì nữa cả. Song, cuộc sống không đơn giản như vậy đâu, đó là chưa kể con người ai cũng phải yêu. Khi họ không yêu bạn, bạn có chắc là họ không đi yêu người khác? Nhất định ý nghĩ ấy luôn giày vò khiến bạn ghen tuông lồng lộn rồi tìm cách theo dõi, rình mò, nghi kỵ, ăn không ngon, ngủ không yên. Lẽ nào một cuộc sống như thế có thể gọi là hạnh phúc?
Trái lại, những ai chấp nhận lấy người yêu mình để được chiều chuộng, dù mình không yêu người ta, chả lẽ cả đời không yêu ai? Lẽ nào bạn không sống chứ chưa nói là sống hạnh phúc? Bạn nghĩ rằng cứ được người khác săn sóc, chiều chuộng là hạnh phúc ư? Nếu nghĩ thế, bạn rất lầm. Sự săn sóc, chiều chuộng chỉ đem lại hạnh phúc cho ta khi ta chờ đợi nó. Nếu bạn không thể yêu nổi một người nào đó chắc chắn bạn phải có lý do. Nói khác đi, bạn không thích người đó. Một khi bạn không thích ai thì chắc bạn cũng chẳng muốn người đó chiều chuộng, săn sóc mình.
Rõ ràng cả 2 trường phái lấy người yêu mình hay lấy người mình yêu đều sai lầm. Có người lại cho rằng cứ tặc lưỡi cưới đi rồi biết đâu sau khi chung sống một thời gian, tình yêu sẽ đến cả từ 2 phía?
Thực ra, đó cũng lại là ý tưởng hão huyền. Tại sao khi chưa cưới, bạn không thử yêu người đó hoặc không cố làm cho người đó yêu mình đi? Điều mà ngay cả lúc khao khát nhất còn không làm được thì mong gì sau khi cuộc sống chung trở nên nhàm chán lại thực hiện được. Không ít người mê nhau như điếu đổ mà sau khi kết hôn chẳng được bao lâu, tình yêu còn đội nón ra đi, huống chi điều ngược lại làm sao xảy ra?
Nếu cần dùng một hình ảnh để dễ so sánh, có thể ví câu hỏi: "Lấy người mình yêu hay người yêu mình?" cũng giống như câu: "Nếu phải què một chân thì nên què chân phải hay chân trái?" Tại sao ta lại phải chọn một trong hai phương án bất hạnh đó, trong khi không ai bắt buộc mình?Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008
Bài thơ của Ánh cò
Một nửa con tim kia lại đến
Không bồn chồn và mất tự tin
Không niềm vui và nỗi nhớ
Nhưng bình yên đến lạ kỳ
Một nửa con tim tôi thổn thức
Không biết còn yêu như ngày xưa
Không biết óc này còn lãng mạng
Nhưng tôi chắc hồn đã theo em
Một nửa thế giới quay trở lại
Không rộn ràng như thuở nguyên sơ
Không cháy bỏng như mặt trời chói lọi
Nhưng ánh mắt vẫn dõi theo từng đêm
Không một nửa cầu vòng sẽ vội tắt
Không một nửa ai lang thang cùng tui
Không một nửa ai sẽ ca sĩ
Hát cho tui những khúc nhạc lòng
Trái tim tui đã gần như hoá đá
Sao em trao nụ cười ấy rồi vội đi
Sao em trao ánh mắt khi ngã
Rồi vội quay lưng cùng người khác vậy em.
