Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2008

GHEN!

Chỉ một thoáng không nhìn thấy nàng
Ta đã suy diễn những câu chuyện khác
Một lần nàng vướng bận nơi khác
Ta đã không nén được nỗi giận hờn.

Ta như dòng nham thạch chảy mãi
Mỗi khi người cười duyên một ai
Ta như cơn sóng thần cuồn cuộn
Mỗi khi nàng chẳng nhơ lời ta.

Không chút hoài niệm!

Có những giấc mơ ta không chờ đợi nhưng nó vẫn đến. Làm xáo trộn đời ta không chút thương tiếc, làm ta phải bỏ tất cả chỉ để theo nó, mà nó đâu cần biết. Cứ đỏng đảnh như một cô bé kiêu kì. Đó là gì? Không gì khác ngoài tình yêu.
Em cũng như vậy sao? Tôi đến với em với tất một tấm chân tình, mà sao tôi chỉ nhận được ngoài những cái huýt, liếc của em. Trong em không còn động từ gì trong anh sao? Những cái động từ lạnh lẽo anh đã nhận được quá nhiều.Ôi thật thất vọng! Nỗi đau lớn nhất của đời người có phải là đây không?
Thôi thì ta cứ để trái tim ta trôi theo cơn gió, không chút luyến tiếc có thể làm ta nhẹ lòng hơn không?